45 lượt xem

Đường về nhà

Không đủ động lực để Lam dấn tới, và ở giây phút phải quyết định đi hay ở, Lam mới hiểu ra, cô hèn nhát chẳng dám bước chân ra khỏi vòng tròn bấy lâu?

Lam đứng tần ngần, thi thoảng nhìn vào điện thoại, chờ một tín hiệu liên lạc nào đấy và cũng là để thắc thỏm xem giờ. Thời gian làm thủ tục cho chuyến bay của Lam đang cạn dần. Lam lúng túng ngồi vào quầy giải khát, ngắm thiên hạ tấp nập đi lại. Dưng không Lam nghĩ về đoạn đường chồng đang quay về, đánh thức con dậy, chở con tới trường rồi đi làm. Cô bất giác thở dài.

Duong ve nha

Những năm sau này, cảm giác của Lam sao cứ làng nhàng tẻ nhạt. Mãi cho tới tháng trước, Lam mới tìm đúng từ ngữ để diễn tả về cuộc sống ấy. Đó là thiếu lửa, thiếu yêu đương, thiếu cả những thi vị ngọt ngào mà một phụ nữ mới ngoài ba mươi như Lam lẽ ra được tận hưởng.

Đấy là một buổi tối xa nhà khó quên trong đời. Lam ngà say, sau trận chiêu đãi tưng bừng vui vẻ của đơn vị bạn, dành cho những người khách từ nơi xa đến. Thành phố lất phất mưa bụi khi người đàn ông lịch lãm, giữ chức vụ cao ở chốn ấy đích thân lái xe đưa Lam về. Vòng vèo qua những nẻo đường xao xác dưới ánh đèn ấm áp. Khoảnh khắc ấy, Lam thấy mình thật sự là phụ nữ, được nâng niu, được ngại ngần, được tự tôn rằng mình còn quyến rũ… Câu chuyện nhẹ nhàng mà đắm đuối lúc nào chẳng rõ. Đủ để khi Lam chuẩn bị rời khỏi xe, thì họ níu tay Lam lại, hỏi một câu y như lời hứa hẹn:

– Em sẽ còn quay lại, phải không Lam?

Chỉ thế thôi, mà những ngày sau đấy Lam thấy mình bay bổng lâng lâng suy tính mãi. Thời buổi công nghệ, khoảng cách ba trăm cây số chẳng nghĩa lý gì. Họ túc tắc trao đổi với Lam hằng ngày: chào em buổi sáng, chúc em ngày tốt lành, em hôm nay nhiều việc không, trưa nhớ ăn uống rồi nghỉ nhé, ngủ ngon và mơ đẹp nha em… Đại khái thế. Cả những bâng quơ mà cả họ và Lam chẳng còn bé bỏng gì để không thấu hiểu. Kiểu như, thành phố hôm nay u ám quá, giá mà có Lam để sưởi ấm tất cả…

Duong ve nha
Ảnh minh họa

Lam tưởng như trẻ ra mấy tuổi, má hây hây hồng, mắt lại long lanh cười. Đồng nghiệp khó ưa, công việc khó nhằn, bà sếp khó tính… bỗng chốc thành chuyện nhỏ. Chồng có tranh thủ đi nhậu về trễ hay lười tắm gội, con có biếng học cũng không là vấn đề lớn nữa. Lần đầu tiên, sau gần mười năm làm vợ, làm mẹ, Lam hiểu ra, say nắng là có thật, những phút giây ngoài vợ ngoài chồng có vẻ cũng không phải quá xấu xa như bấy lâu Lam thành kiến. Mà biết đâu, nhờ cuộc sống có chút hương hoa lãng mạn mà người ta lạc quan hơn với hiện tại, có thể vun vén và chấp nhận cả những hay dở mà mình đang có…

Lam đã nghĩ thế, như một cách tự bào chữa khi tìm đặt vé máy bay giá rẻ. Họ bận rộn như thế, chẳng thể nào dứt ra mà thăm Lam được. Mà mình là phụ nữ hiện đại và độc lập, đâu cần phải so đo xem ai chủ động hoặc lăn tăn người nào chi trả cho khoản vé được mua khá gấp. Kệ, cũng là một cách để yêu chiều bản thân, phải không Lam? Mình đã vất vả nhiều rồi, đã cam phận lâu quá rồi, đã quên mất việc tận hưởng niềm vui là thế nào rồi…

Duong ve nha
Ảnh minh họa

Đấy là những suy nghĩ rượt đuổi trong đầu Lam, khi ngồi sau xe máy chồng trong buổi sớm ra sân bay. Chồng Lam, đến lái ô tô cũng chẳng biết, nhưng sẵn sàng thức dậy chở vợ con đi bất cứ đâu theo yêu cầu. Kể ra chồng là người có lòng, dễ nhờ vả, ít nề hà phàn nàn, bị cái lù đù đáng chán. Chẳng bù… Lam hình dung ra người đàn ông đang chiếm lĩnh tâm trí mình. Chiều qua, họ bảo bận tiếp khách, và cho tới tận lúc này, khi đã tới giờ hẹn đón Lam ở điểm đến, họ vẫn bằn bặt không có thông tin gì… Không đủ động lực để Lam dấn tới, và ở giây phút phải quyết định đi hay ở, Lam mới hiểu ra, cô hèn nhát chẳng dám bước chân ra khỏi vòng tròn bấy lâu?

***

Đường về nhà Lam, điện thoại cuống quýt vang lên mấy lời giải thích. Rằng họ say nên ngủ quên, đang vội vàng phóng như bay để kịp đón Lam đây mà. Em đổi vé, bù thêm tiền đi, đừng bỏ cuộc dễ dàng như thế! Lam nhẹ nhàng nói “bỏ qua đi anh”, rồi cúp máy. Hiểu rằng tất cả đã xong xuôi.

Nhưng chẳng biết vì đâu mà Lam bật khóc. Tức tưởi.

Lưu Ly